SLIDER

STORY // BROKEN

Xin chào các bạn!

Mình vốn định đăng bộ hình này vào một buổi tối cuối tuần, vì sợ rằng có thể nó sẽ gợi lại những ký ức đau buồn của ai đó trong số các bạn. Nếu xem vào cuối tuần, ngủ dậy sang một tuần mới sẽ thấy như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng một phần vì cuối tuần vừa rồi mình chưa chuẩn bị kịp hình ảnh, một phần vì nghĩ lại thấy rằng thôi không sao, chuyện gì đã qua thì nó cũng đã qua rồi, hãy một lần đối diện với nó, nhìn sâu vào nó để vượt qua nó, tuy không bao giờ là chuyện dễ dàng nhưng mình tin chắc nếu bạn đang khổ đau, sẽ có ngày bạn vượt qua được thôi, giống như mình bây giờ! 


Bộ hình thứ 2 cũng là câu chuyện tiếp theo mình muốn kể sau "Gió" (The Wind), mình đặt tên bộ này là "Tan vỡ" (Broken). Ai cũng đã từng có những kí ức hạnh phúc để rồi khi nó tan vỡ trở thành những mảnh sắc nhọn đâm vào tim khiến chúng ta bị thương... Tan vỡ, bị thương, đau chứ, đau nhiều lắm, nó là những giai đoạn bạn cảm thấy tăm tối, có thể là những giọt nước mắt lăn dài không ngừng phiền muộn, ấm ức, oan uổng, có thể là những dằn vặt không thôi... Từng là cơn gió tự do cũng từng là trái tim bị tổn thương. Để đúng mood nhất, mời mọi người cùng bật bài "I Hate U I Love U" của Gnash ft Olivia O'Brien, link tại đây.   


Ai đã từng hẹn hò, đã từng đổ vỡ dù là bất cứ nguyên nhân gì thì cũng đã từng buồn. Có những người đi qua nỗi buồn đó rất nhanh còn có những người thì không, tất nhiên còn tùy thuộc hoàn cảnh, tính cách của từng người. Với mình cũng vậy. Mình của 7 năm trước, 3 năm trước và hiện tại, đều bị đánh vỡ, rất giống cũng rất khác nhau.


Khi đã từng đánh mất niềm tin một lần thì việc tin lại rất khó khăn, sẽ luôn có cảm giác ngờ vực và rồi có người khiến bạn tin rằng trên đời vẫn có ngoại lệ, để bạn tin một lần nữa, mở lòng một lần nữa. Bạn cảm thấy đó có thể là người tốt nhất dành cho bạn, người đấy khác biệt, người đấy thương bạn thật lòng... Cảm giác niềm tin có thể tìm lại ấm áp vô cùng, như bờ vai mỏng manh được choàng chiếc áo len thật dày vào ngày gió lạnh...



Và rồi khi bạn nhận ra niềm tin ấy tan vỡ, nó vỡ rồi lại lần nữa vỡ, nó găm những mảnh sắc nhọn vào trái tim bạn. Chỉ cần tình cảm của bạn từng là thật thì nó chắc chắn sẽ khiến bạn đau, dù ít hay nhiều... Tình cảm đậm sâu không phải tính bằng năm tháng mà là do cảm nhận của trái tim.


Những quãng thời gian đau buồn, đen tối đó là lúc bạn hiểu cảm giác không thiết ăn uống, hiểu cảm giác ăn gì cũng không thấy ngon, bản thân trở nên cực kỳ nhạy cảm, bạn cũng cảm nhận được trái tim đang thắt lại vì đau... Trước đây khi chưa từng yêu, mình chẳng thể hiểu nào những câu thoại trong phim như "Em rất đau lòng", mà giờ đây thì đã rất hiểu rồi! Thời gian đầu là thường khó khăn nhất, ủ rũ như một dải lụa...


Rồi thời gian trôi qua, những vết thương rồi cũng thành sẹo, vết thương đã hết đau nhưng những chiếc sẹo mãi ở lại và bạn sẽ luôn nhớ vì sao mình có vết sẹo này. Giống như chẳng may bạn bị ngã xe, đầu gối bạn bị trầy, nó chảy máu, nó đau nhức rồi vài tuần nó khỏi nhưng vết sẹo vẫn còn đó, mỗi lần nhìn nó bạn vẫn nhớ hôm đó mình bị ngã như thế nào, ở đâu. Dù sau này bạn có trị liệu thẩm mỹ, vết sẹo có thể biến mất hoàn toàn, bạn vẫn có thể kể với người khác "Tôi từng có cái sẹo ở đây đấy", sẽ không bao giờ quên được hoàn toàn, chỉ là có muốn nhớ hay không thôi!


Có nhiều cách để kết thúc một mối tình nhưng thực sự mình chưa bao giờ hiểu tại sao người ta phải làm người kia khổ đau, tại sao phải độc ác đến vậy? Đổi lại vị trí của mình, cũng có những người thích mình mà mình không có tình cảm, mình luôn chọn cách nhẹ nhàng nhất và nói rõ nhất để họ hiểu, quan trọng nhất là mình luôn tôn trọng tình cảm của họ. Vậy tại sao những người đã-từng-ở-trong-một-mối-quan-hệ kia lại không thể làm vậy? Tại sao vậy?


Cảm thấy oan ức, cảm thấy mình là một "nạn nhân" cho dù mình đã đối xử với người ta rất tốt. Nhưng rồi bạn biết thế nào không? Ai nói chia tay trước, ai làm người kia đau cũng có quan trọng gì đâu, kết luận cuối cùng là 2 người đã chấm dứt, là kết thúc rồi. 7 năm trước, 3 năm trước mình rất đau khổ và tất nhiên mình cũng đã "bày tỏ" mong muốn quay lại để có thể làm lại, thật ngốc nghếch biết bao. Nếu bảo mình đưa cho các bạn một lời khuyên chân thành thì chính là "Chia tay là dứt khoát chia luôn đi, đừng bao giờ quay lại" bởi vì trong tình yêu chân thành thì không ai dễ dàng buông tay ai cả, đừng nói đến hai chữ "chia ly".


Mình của hiện tại thì không có ý nghĩ đó, lòng kiêu hãnh của mình không cho phép điều đó, loại tình cảm mà người khác dễ dàng buông tay đến vậy gọi gì là "chân tình"? Nếu không phải chân tình thì có gì mà tiếc nuối? Mình là kiểu phụ nữ lý trí, mình không bao giờ bất chấp "tình yêu thì không có sai hoặc đúng" đâu, cái gì cũng phải có chừng mực, phải biết kiểm soát mọi việc trước khi nó đi quá xa. 


Nếu người đó có thể đứng trước mặt bạn một lần, chân thành nói lời xin lỗi, bạn có nghĩ những tổn thương bạn từng phải chịu đựng sẽ tan biến không? Mình đã từng tưởng tượng ra điều này rất nhiều lần, cũng tự hỏi bản thân liệu mình có thể tha thứ không nhưng sự thật là mình chẳng có chút cảm xúc nào, không nghẹn ngào, cũng không thấy rũ bỏ được điều gì. Nếu bạn thực sự muốn buông bỏ thì điều đó phải xuất phát từ chính bạn chứ không phải là từ một người khác!


Đau chứ, cay chứ, nhiều lúc thấy nực cười, nước mắt hòa với nụ cười nhếch mép chua xót, rồi thì sao nhỉ? Người ta không cắn rứt cũng không hề thấy áy náy gì đâu. Điều mình thấy may mắn chính là bản thân mình đủ lý trí để nhìn thấu những hiện thực ấy và mình chẳng hề có ý định tỏ vẻ đáng thương để họ động lòng, chỉ là mình luôn sống thật với cảm xúc của mình. Mình giữ lòng kiêu hãnh, mình sống tốt cho chính mình trước tiên. Mình chấp nhận sự thật mình có khổ đau và mình học cách buông bỏ. Nó chưa bao giờ là việc dễ dàng, chưa bao giờ nhưng mình đã làm được, đó có lẽ là điều mình cảm thấy tự hào ở bản thân bây giờ!




Lúc chụp bộ hình này, trời rất âm u, trong phòng studio một list nhạc buồn đã được chuẩn bị sẵn để diễn cho đúng mood và Qui - một người bạn cùng trường cấp III của mình nay là một freelancer photographer đã lia máy liên tục để bắt được những khoảnh khắc deep, dark nhất như mình muốn. Mái tócngắn đánh rối, màu son đỏ trầm, chiếc áo len hay sơ mi đàn ông đều góp phần diễn tả nỗi đau của một người phụ nữ từng tan vỡ, và cô ấy dù có đau nhiều lần cũng vẫn tin vào tình yêu và muốn yêu trọn vẹn với một tấm chân tình trong đời!

"Bồng bột có thể khiến bạn hối hận rất lâu nhưng hèn nhát sẽ khiến bạn hối tiếc cả đời!"

Các sản phẩm makeup mình sử dụng để tạo look này:
- Nền: MAKE UP FOR EVER Ultra HD Stick Foundation
- Son: MAKE UP FOR EVER Rouge Artist Intense #48 (áo len) và TOM FORD Lipcolor Ruby Rush (áo trắng)
- Kẻ mắt: Benefit They're Real Push-up Liner (màu đen)

Photo: Đỗ Thế Quang (Qui Photography)
Assistant: Dee Dee

© MAILOVESBEAUTY • Theme by Maira G.